Quảng Cáo
Từ khóa
Luyện thanh giọng nam Phương pháp để hát tốt Guitar cơ bản Tác hại của máy lạnh trong học thanh nhạc Guitar luyện thi Nhạc lý cơ bản tổng quan về giọng, thanh nhạc văn hóa nghe nhạc giao hưởng tại việt nam Hòa âm TN 3 - Bộ phận cung cấp làn hơi H.A 2 - Hợp âm Thanh nhạc giao tiếp, thanh nhạc văn phòng bảo vệ thính giác khi chơi nhạc,musicfaith, Guitar nâng cao học thanh nhạc, thu âm, phòng thu, chuyên nghiệp, Faith Music HỌC THỬ MIỄN PHÍ Ký - xướng âm, music faith Piano luyện thi Guitar 2 - Đọc nhạc và note ở dây 1 và dây 2 Hòa âm 3 - Chùm hợp âm các khái niệm nhạc lý TN 2 - Sự cần thiết của việc luyện tập thanh nhạc Giai điệu Phân loại giọng người-Bộ dây tiếng-Kỹ thuật luyện giọng Nhạc lý, faith music Piano cơ bản Piano đệm hát Piano nâng cao Mẫu luyện thanh Organ nâng cao Thanh nhạc luyện thi thanh nhạc cơ bản thanh nhạc nâng cao Guitar 3-Các bài tập với dây 2 Khái niệm - giọng hát học phí faith music xử lý ngôn ngữ việt nam trong thanh nhạc, thanh nhạc nhạc lý đơn giản, faithmusic, musicfaith, tân bình, faith music Xướng âm thực hành 1 Khái quát về âm nhạc, musicfaith, faithmusic Khởi đầu với guitar Oran cơ bản Hợp âm và cách xác định hợp âm chính của 1 bản nhạc Hòa âm 1 - Định nghĩa Organ luyện thi nhịp điệu

VĂN HÓA NGHE NHẠC GIAO HƯỞNG TẠI VIỆT NAM

 
 
Hôm trước xoay xở kiếm được cặp vé đi xem chương trình hòa nhạc Giai Điệu Mùa Thu, năm nay chuỗi chương trình kéo dài suốt một tuần lễ với rất nhiều chủ đề khác nhau. Rất tiếc khi không thể sắp được thời gian, chỉ cố gắng kiếm được vé tham dự đêm nhạc giao hưởng cuối cùng. Cũng là để thỏa mãn cơn nghiện được nghe một giàn giao hưởng thực thụ với những tài năng Việt được quy tụ hết sức công phu, và hơn nữa là một trong những dịp hiếm hoi khi chương trình chỉ tổ chức mỗi năm một lần. Chương trình tổ chức thực sự rất tuyệt vời, tự nhận thấy mình chưa đủ hiểu biết để có thể gọi là thưởng thức được tất cả những hương vị của buổi trình diễn, nhưng phải thừa nhận là buổi hòa nhạc đã để lại cho tôi nhiều ấn tượng sâu sắc.
Tuy nhiên, vẫn có một vài điều vướng lại sau buổi biễu diễn, không phải từ phía những nghệ sĩ, nhưng là từ hàng ghế khán giả. Tôi chẳng muốn nghĩ đến vì những điều này đôi khi lại làm cho cảm giác về buổi hòa nhạc bớt đi phần nào vẻ đẹp của nó. Nhưng thật khó để bỏ qua một bên, và càng ngẫm lại càng thấy đáng buồn hơn là đáng trách… Vài dòng chia sẻ vậy.
Từ chuyện trang phục
Buổi hòa nhạc bắt đầu, tất cả khán giả đã yên vị và chuẩn bị sẵn sàng cho buổi biểu diễn, nhạc trưởng bước ra trong tiếng vỗ tay của khán giả. Những tưởng không gian tuyệt đối tĩnh lặng sẽ là phút dạo đầu cho buổi diễn, thì từ phía sau có hai bạn nữ đến trễ, khá vội vàng, nên các bạn cũng tạo ra không ít âm thanh khiến không gian bị mất đi sự tĩnh lặng cần thiết. Tuy nhiên, ngoài chuyện đến trễ (có thể có một lý do nào đó khách quan chăng) thì điều làm tôi hơi bất ngờ, đó là hai cô gái rất xinh đẹp và ăn mặc hết sức thời trang… Phải thừa nhận rằng các bạn đã chuẩn bị rất kỹ khi đến nghe hòa nhạc. Tuy nhiên, một chiếc short không thể ngắn hơn được nữa, áo thun không tay và một đôi giày cao gót như thế thì quả thực không khỏi làm tôi thấy hơi sốc.
Có lẽ nhiều người sẽ nói với tôi rằng, thời đại đã thay đổi rồi, và quyền ăn mặc như thế nào là tự do của mỗi người. Vâng, tôi hoàn toàn đồng ý với điều đó và còn ủng hộ nữa cơ. Thế nhưng… bạn hãy hình dung điều này. Tất cả các nghệ sĩ tham dự biểu diễn hòa nhạc, đều có một quy tắc bất di bất dịch từ hàng nhiều thế kỷ qua, đó là vận lễ phục một cách chỉn chu nhất có thể. Ngày trước, người nhạc trưởng còn buộc phải mang chiếc áo đuôi tôm có phần hơi buồn cười ấy, chỉ với một mục đích duy nhất là vì ông ta phải đứng quay lưng lại với khán giả, và chiếc áo đó sẽ che đi những phần gọi là khiếm nhã nơi người nhạc trưởng. Ngày nay, chiếc áo ấy tuy không còn được sử dụng, nhưng chắc chắn rằng ông ta vẫn sẽ phải vận một bộ lễ phục thực sự nghiêm túc. Tất cả những điều đó, chỉ để thể hiện một điều, đó là sự tôn trọng khán giả, những người đến để tìm kiếm và thưởng thức nghệ thuật. Đó cũng là sự tôn trọng với chính âm nhạc mà những nghệ sĩ đó sẽ biểu diễn, vì họ ý thức rằng, họ không phải là nhân vật chính của buổi diễn, nhưng chính là âm nhạc.
Từ vài dòng lan man ấy, chúng ta quay lại vấn đề trang phục khi đến nghe hòa nhạc. Không biết hai cô gái trẻ có nhận thức được rằng khi những nghệ sĩ đã tôn trọng khán giả như thế, tôn trọng âm nhạc như thế, thì mỗi khán giả cũng phải tôn trọng họ, tôn trọng âm nhạc và tôn trọng những khán giả khác như thế hay không. Họ không xấu, họ thực sự rất xinh đẹp là khác, tuy nhiên, tôi cho rằng đẹp đúng nơi và đúng lúc còn quan trọng hơn đẹp như thế nào. Thật buồn khi không ai nói với họ điều đó cả.
Đến ý thức
Điều tiếp theo khiến tôi cứ mãi suy nghĩ, đó là chuyện ý thức của chúng ta khi đi nghe nhạc.
Nhạc giao hưởng là một thể loại có thể nói là khó thưởng thức, và chính vì vậy, nó đòi hỏi một không gian thật tĩnh lặng, gần như là thiêng liêng để người nghe có thể thật sự lắng tâm hồn và trải nghiệm từng rung động nhỏ nhất của âm thanh. Trong không gian tĩnh lặng tuyệt đối như thế, chỉ một tiếng cựa mình trên ghế đến tiếng động phát ra từ dây kéo của một chiếc túi xách đều có thể gây ảnh hưởng đến người chung quanh. Và đó gần như được thỏa thuận với nhau là điều cấm kỵ.
Tôi xin được miễn bình luận, chỉ kể ba mẩu chuyện nhỏ mà tôi đã thấy trong buổi hòa nhạc.
Câu chuyện đầu tiên. Ngồi phía sau tôi có một nhóm ba bạn trẻ  ăn mặc khá lịch sự đến nghe hòa nhạc. Sẽ không là vấn đề gì, nếu cứ sau mỗi 10 phút, các bạn ấy lại không quay sang rì rầm điều gì đó, rồi cùng cười khúc khích bất kể giàn nhạc đang chơi đến đoạn nào. Khi bị nhìn bằng ánh mắt nhắc nhở có phần khó chịu, họ  im lặng, nhưng sau đó lại tiếp tục. Đến giờ giải lao, cả ba rời ghế, tìm đến một vị trí trống khác riêng tư hơn để dễ “thảo luận”…
Câu chuyện thứ hai. Trên vé tham dự chương trình, ban tổ chức đã cẩn thận ghi chú nhắc nhở khán giả không dẫn theo trẻ em dưới 10 tuổi vào rạp, âu cũng là một cách để tránh phân tâm cho người khác khi các em nhỏ chưa đủ khả năng để thưởng thức âm nhạc, có thể làm phiền. Tôi nhìn thấy một gia đình, bố mẹ dẫn theo một cậu nhỏ trông chỉ khoảng 6-8 tuổi vào ghế ngồi. Chỉ một lát sau khi buổi diễn bắt đầu, chú bé bắt đầu vòi vĩnh gì đó, và để đáp ứng cho con trai, ông bố lấy ra một chiếc Ipad, mở máy, và suốt từ lúc đó cho đến khi kết thúc, cậu bé say sưa lắc lư chiếc ipad với trò đua xe và bắn máy bay của mình, mặc kệ những phiền toái có thể gây ra cho người xung quanh khi ánh sáng từ chiếc ipad không ngừng hắt vào tầm mắt của mọi người. Cũng lạ, vì khi đi xem phim người ta sẽ tắt máy điện thoại vì ánh sáng của nó sẽ gây phân tâm, nhưng nghe nhạc thưởng thức thì điều đó lại không cần thiết.
Câu chuyện thứ 3, trước giờ bắt đầu cũng như trước khi kết thúc giờ nghỉ giữa buổi diễn, ban tổ chức đã cẩn thận phát loa đến hai lần, nhắc lại yêu cầu xin quý khán giả kiểm tra điện thoại,  tắt máy hoặc chuyển chế độ rung để tránh ảnh hưởng đến buổi diễn. Đáng tiếc thay, khi nghệ sĩ Piano Hinrich Alpers để đáp lại thịnh tình và lòng yêu mến của khán giả, quay lại sân khấu để biễu diễn một đoạn độc tấu rất sâu lắng. Đột nhiên một tiếng chuông điện thoại báo tin nhắn vang lên, đủ lớn để cả rạp phải quay lại nhìn. Nghệ sĩ tiếp tục biểu diễn, thế nhưng chắc chắn tiếng chuông vô thưởng vô phạt ấy đã ảnh hưởng không ít đến dòng cảm xúc và cảm thụ âm nhạc của không ít người. Cũng cần nhắc một chuyện, trong chuyến lưu diễn của nghệ sĩ dương cầm nổi tiếng thế giới Richard Claydeman tại Việt Nam cách đây ít lâu, cũng đã có một tiếng chuông điện thoại vang lên, và người nghệ sĩ đã giận đến mức đứng dậy và lui vào sân khấu. Ban tổ chức phải năn nỉ rất nhiều để ông tiếp tục, nhưng chắc rằng ông đã ghi dấu một ấn tượng không đẹp chút nào về ý thức của người Việt… Tiếng chuông không đúng chỗ ấy thật ngắn, nhưng nói lên rất nhiều điều, và đáng buồn thay, điều đó lại là một sự thiếu tôn trọng đến cùng cực với người nghệ sĩ, với âm nhạc, và với khán giả.
Và những tiếng vỗ tay
Vỗ tay, tưởng chừng như là một hình thức được cả thế giới cùng nhau công nhận, đó là tiếng nói của sự tán thưởng, là lời cám ơn chân thành gửi đến người nghệ sĩ đã cống hiến cho khán giả những trải nghiệm âm nhạc tuyệt vời, là lời khích lệ và động viên rất đáng quý cho người nghệ sĩ. Tôi dám khẳng định rằng khán giả Việt Nam thật sự rất hào phóng với những tràng pháo tay. Khi buổi diễn kết thúc, nhạc trưởng đã phải ra chào khán giả đến ba lần vậy mà những tiếng vỗ tay vẫn không ngừng lại. Chắc hẳn điều đó sẽ để lại trong người nghệ sĩ những ấn tượng khó phai. Tuy nhiên, những tiếng vỗ tay khi hào phóng quá lại … phản tác dụng và mang lại những ấn tượng không đẹp chút nào.
Một tác phẩm giao hưởng thường kéo dài khá lâu, và cũng như một quyển sách, tác giả chia tác phẩm của mình thành những chương khác nhau. Chứa đựng trong mỗi chương là một câu chuyện, một mạch cảm xúc, một trải nghiệm rất khác. Tựa như từng chương của một trang sách sẽ có một trang trắng để phân cách, mỗi chương của một tác phẩm giao hưởng sẽ có một khoảng lặng cần thiết để người nghe lắng đọng cảm xúc và chuẩn bị cho chương tiếp theo. Trên nguyên tắc, khoảng lặng đó đòi hỏi một sự tĩnh lặng tuyệt đối, do đó ta không được phép vỗ tay vào lúc ấy. Với nhạc giao hưởng, ta chỉ vỗ tay sau khi đã kết thúc toàn bộ tác phẩm, khi mà người nhạc trưởng quay xuống khán giả  cúi chào mà thôi.
Ấy vậy mà, dường như ở ta, cũng có một quy tắc bất thành văn còn mạnh hơn quy tắc trên. Đó là hễ nhạc ngừng thì ta phải vỗ tay để cổ vũ cho nghệ sĩ. Và chuyện đó đã xảy ra thật… còn rất tự nhiên nữa là khác. Chắc hẳn người nhạc trưởng rất bất ngờ vì điều này. Tôi nhận thấy trong 4 chương của tác phẩm được trình diễn trong phần II của chương trình hôm đó, sau khi rút kinh nghiệm về tràng pháo tay vào khoảng chuyển giữa chương I và chương II, ông đã cho chương II và chương III tiếp nối ngay lập tức mà không có khoảng nghỉ. Sự thay đổi bất ngờ này đã làm cho cả giàn nhạc ngạc nhiên, vội vã lật sheet nhạc qua trang mới kèm với một nụ cười khó hiểu trên môi.
Tôi cũng nhớ đến một lần khác tôi được tham dự một buổi trình diễn của band nhạc Jazz đến từ Nhật Bản. Trong phút ngẫu hứng, các nghệ sĩ đã điểm thêm vào giữa bản nhạc của mình một khoảng lặng thật đáng giá. Lẽ ra người xem phải nhận ra điều đó ngay, khi nhìn các nghệ sĩ vẫn hết sức tập trung và không có vẻ gì là sắp kết thúc bản nhạc cả. Vậy mà thật đáng tiếc, một tràng pháo tay nhiệt liệt hoan hô vang lên và ngay lập tức chìm xuống khi band nhạc tiếp tục với một chút bất ngờ cả từ phía người chơi nhạc và người nghe nhạc.
Có vẻ như việc học cách vỗ tay đúng lúc chưa được phổ biến ở ta, thói quen khi nghe nhạc biểu diễn thông thường, hết bài thì im, im thì vỗ tay cho đỡ trống, đã quá ăn sâu vào tâm lý người nghe nhạc khiên người ta chỉ làm theo thói quen, và bắt chước người đứng cạnh mình. Nhưng thật đáng tiếc, thói quen ấy lại không ổn một chút nào và chắc chắn sẽ cho người khác biết bạn không phải là một người biết thưởng thức âm nhạc trọn vẹn. Vì với âm nhạc, nếu bạn có thể thưởng thức âm thanh, bạn cũng phải biết cách thưởng thức cả những nốt lặng nữa.
Lời kết
Những chia sẻ trên đây có lẽ không chỉ là trăn trở của riêng tôi khi rời khỏi khán phòng. Có lẽ cũng có nhiều người khác cũng cảm thấy vướng lại đôi chút như thế, nhưng quả thực rất khó để nói điều này. Chỉ hy vọng rằng chúng ta trong những bước tiến ra với thế giới, hãy không ngừng quan sát, học hỏi và mở rộng tri thức cũng như rèn luyện cho ý thức của mình. Chỉ có qua việc tôn trọng người khác như thế, bạn mới học được cách tôn trọng chính mình và làm cho nước Việt ngày càng tiến bộ.
Ngày cập nhật 2014/07/24 Tác giả: Music Faith
VĂN HÓA NGHE NHẠC GIAO HƯỞNG TẠI VIỆT NAM

Facebook Comments ()

TRUNG TÂM ÂM NHẠC FAITH MUSIC

Cơ sở 1: 224/6 Bùi Thị Xuân, P.03, Q.Tân Bình, Tp.HCM

(Ngã ba Bùi Thị Xuân giao với Trường Sa)

Cơ sở 2: 310/6-8 Ngô Quyền, P.8, Q.10, Tp.HCM)

(Ngã tư Ba tháng Hai - Ngô Quyền, bên hông Nhà thờ Tin Lành Nguyễn Tri Phương)

 

Hotline:
0909.701.484 (Mr. Luân) 
 
Email:
phamhadinhluan@gmail.com
deaconchen88@yahoo.com
TRUNG TÂM ÂM NHẠC FAITH MUSIC © 2017 Thiết kế website bởi Công Ty Gia Hân

BACK TO TOP